Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

KHÁT VỌNG

Tôi bỗng thấy thân thể mình già nua
Sự trẩm cảm và cô đơn đã làm hao mòn sinh lực
Không muốn bất lực trước sự việc này
Tôi lại luyện tập thể thao

Lòng tôi chợt như cô bé 14 tuổi
Cái tuổi nhóc tì chỉ biết nghe lệnh
Trí não tôi còn bận nghĩ cách tìm ra anh
Nên tôi đang sống bằng cơ bắp của mình


Có khi nào tôi lên từ bỏ anh
Dù đấy là tình yêu đích thực của đời mình
Vì thực tế anh đã rời bỏ tôi lâu rồi
Còn tôi thì đau khổ quá nhiều vì đã yêu anh

Có khi nào tôi sẽ tìm lại được hạnh phúc
Tôi nâng cấp được điểm cân bằng của chính tôi
Và nâng cấp được cuộc sống của chính tôi
Để tôi trở thành người cao cấp nhất

Có khi nào tôi sẽ tìm được anh
Và hạnh phúc với tôi là có thật
Anh sẽ là ánh sáng của cuộc đời tôi
Luôn bên tôi trên mọi nẻo đường đời

Có khi nào tôi sẽ đi tìm một tình bạn
Sẽ xây dựng một vườn hoa đẹp đầy yêu thương
Không có mặt trời thì đã có ánh trăng
Không có mặt trăng thì đã có muôn triệu vì sao lấp lánh

Có khi nào tôi không nên buông trôi cuộc đời mình
Cứ gặm nhấm tình yêu trong nỗi cô đơn buồn tủi
Mà cần đi ra đón nắng mặt trời
Dù sao thì cuộc sống vẫn tiếp tục dù chúng ta không có tình yêu

Dù tình yêu với tôi là tất cả thế giới
Thì với anh, tôi liệu có ý nghĩa gì
Có khi nào tôi nên quên anh đi
Và cố gắng đón nhận một vì sao sáng

Ôi tình yêu yêu, tình yêu của tôi ơi
Sao tình yêu làm vỡ nát cuộc đời tôi
Sao tình yêu cứ bỏ tôi đi mãi
Sao tôi chỉ sống mãi trong khát vọng về một tình yêu




                                 TÁC GIẢ PHẠM THỊ HỢI

MÒN MỎI

Mòn mỏi kiếm tìm, mòn mỏi nhớ thương
Em đã đi tìm anh bao lsau rồi mà chẳng thấy
Chỉ thấy lòng mình dấy thêm những yêu thương, khao khát
Để vấn vương thêm nhiều kỷ niệm

Sống làm sao với một tình yêu đã mất
Anh giờ này đang lẩn khuất nơi đâu
Nơi rùng sâu hay nơi ồn ào phố thị
Anh có còn ủy mị khi nghĩ đến em không


Khi bình tâm em bùi ngùi nhìn lại
Hóa ra là anh buồn rời bỏ em
Hoá ra la anh chưa từng thật sự đến với em
Và có thể lần này là mãi mãi

Mòn mỏi yêu thương, mòn mỏi đợi chờ
Em vẫn sống dật dờ như một cái bóng
Em vẫn đêm mong, ngày nhớ một bóng hình
Rồi em cũng mòn mỏi nhìn tuổi xuân đi qua trong cô đơn giá lạnh

Có khi nào em nên coi như anh đã chết
Vì có thể là tình yêu của chúng ta đã hết từ lâu
Tình em đành nằm lặng dưới đáy biển sâu
Em sẽ chính thức bước vào cuộc bể dâu đời mình.



                              TÁC GIẢ PHẠM THỊ HỢI

CUỘC ĐỜI

Hôm nay trên đường đi làm tôi thấy một cô gái rất xinh trong chiếc áo trắng cắm thùng vào cái quần đen. Tôi đã từng trẻ trung và xinh đẹp như thế. Có khi còn hơn cả như thế nữa. Nhưng bây giờ tôi đang có một cuộc đời khá tệ. Tôi bỗng khao khát mình trở lại cái tuổi 15; 16 ngày nào. Muốn được tung tăng trong tà áo trắng cắp sách đến trường.
Trái tim đầy ắp niềm tin yêu và sự hi vọng vào cuộc đời. Tôi thèm một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Thèm được sống trong tình yêu thương và sự giúp đỡ của gia đình và nhà trường. Nhớ ngày xưa tôi đã khao khát bước vào trường phổ thông biết bao. Rồi tôi đã đau khổ thế nào khi phải rời xa nó. Tôi đã mang vết thương của cả một thời phổ thông đi qua rất nhiều năm tháng. Để đến bây giờ khi nhìn lại tôi thấy chuyện đó có đáng là bao. Trong cuộc đời này chúng ta làm sao có thể tránh được những sai lầm và mất mát. Tai nạn trong cuộc sống có thể đến bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi nào. Bất cứ ai cũng có thể gặp. Chúng ta chỉ có thể cố gắng phòng trừ rủi ro chứ không thể loại bỏ hoàn toàn rủi ro. Nhưng điều tạo ra sự khác biệt và tạo ra giá trị của mỗi người là cái cách mà người ta đối mặt với rủi ro. Cái cách mà người ta vượt qua nó mới tạo lên giá trị trong mỗi con người. Trên đời chúng ta không nên trông chờ vào sự may mắn để thành công. Nhưng một sự thật là may mắn luôn là bạn đồng hành của những người thành công. Có lẽ tôi đã đi sai đường. Có lẽ tôi đã sai trong những lựa chọn của mình. Vì thế mà tôi đã có một cuộc đời thất bại. Bây giờ tôi đã già rồi. Có lẽ mọi thứ vẫn chưa thật sự bắt đầu với tôi. Tôi nhớ anh. Tôi đang tự hỏi anh là niềm hạnh phúc hay sự bất hạnh của tôi. Tôi làm sao để níu giữ được anh ở bên. Cuộc đời này thật vô vị và không có ý nghĩa gì khi không có anh. Ước được cùng đi bên anh trong cuộc đời.
                                                            TÁC GIẢ ; PHẠM THỊ HỢI



..

BẠN CŨ

Tôi vẫn nhớ bạn là một người bạn học cũ
Người ấy đã viết những bài văn rất hay
Còn thành đạt khi còn rất trẻ
Giờ đang có một gia đình hạnh phúc và bình yên


Nhưng may quá người tôi thật sự yêu thương lại không phải là bạn
Nếu không chắc tôi đành ôm hận tình sầu
Tôi vẫn yêu và tin người ấy cũng nhu tôi
Chỉ có điều chúng tôi đang lạc mất nhau giữa đường đời


Tình yêu ấy chưa kịp kết thành hoa trái
Thì bão tố dập vùi khiến chúng tôi phải xa nhau
Tôi đang tìm kiếm và vững tin sẽ tìm được lại
Đến khi ấy mong bạn sẽ chúc phúc cho tôi



                                    TÁC GIẢ PHẠM THỊ HỢI

Có khi nào


Có khi nào anh đã thật sự quên em
Giữa cuộc sống bộn bề cơm áo và những cuộc đua tranh
Anh đã cảm thấy mang vác tình yêu thật nặng
Vốn định rằng chỉ rời xa em một thời gian
Nhưng cuộc sống đã kéo anh đi theo một hướng khác
Bỏ quên em trong giá lạnh cuộc đời
Nói em không chút hờn giận là không đúng
Nhưng sau tất cả chỉ còn lại tình yêu
Em lật tung mọi miền ký ức để đi tìm anh
Cuộc sống này có ý nghĩa gì khi vắng anh
Anh yêu ơi tình yêu của em là mãi mãi

Từ tuổi mười tám em đã biết anh là đỉnh điểm của yêu thương
Làm sao thay đổi được đáy trái tim mình?
Vì thế tình anh là mãi mãi
Đến khi nào anh giật mình nhìn lại
Thấy cần em tình yêu đích thực trong trái tim em
Xin anh cứ tự nhiên tìm đến với em
Vì ở nơi này em vẫn mãi đợi
Dù anh là người mang thân tù tội
Hay là một kẻ nghiện ngập điên khùng
Hoặc là một người phá sản trắng tay
Một người bệnh tật đầy mình
Thì em vẫn yêu thương anh trọn vẹn
Bởi vì đấy mới là tình yêu thật sự
Là món quà mà tạo hóa ban cho loài người.
Là đôi cánh của tự do và hạnh phúc
Về với em đi anh yêu
Em đang thấy như mình bước vào tuổi dậy thì lần nữa
Nhưng lần này em sẽ chỉ khao khát một mình anh
Em sẽ đi tìm anh
Suốt phần đời còn lại em sẽ đi tìm anh
Cuộc đời này của em có ý nghĩa gì
Ngoài tình yêu đích thực của em và anh
Giá tình yêu của chúng ta đã ra trái ngọt
Thì có lẽ em đã không buồn chán và cô đơn như thế này
Ngoài mẹ anh là người thân duy nhất
Sẽ thế nào nếu một ngày mẹ rời xa em
Khi mà anh vẫn như bóng chim tăm cá
Em ước mau tìm thấy anh
Em ước bố mẹ hai bên đều đồng ý chuyện của chúng ta
Em ước họ hàng và người quen đều chúc phúc cho chúng ta
Em ước chúng ta sẽ hạnh phúc đến đầu bạc răng long
Tình yêu của chúng ta đã đi qua quá nhiều thử thách
Xin cuộc đời đừng bao giờ bắt chúng ta phải xa nhau.
                                   Tác giả; Phạm Thị Hợi




 

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Tình yêu đích thực


Sao anh không thể cùng em
Sánh bước bên nhau trong lễ đường
Trao nhau chiếc nhẫn cưới
Thề nguyền sống chết bên nhau?

Lẽ nào tình yêu của chúng ta là sai trái?
Là một thứ tội lỗi với người đời?
Vì chúng ta khác nhau về địa vị đẳng cấp
Nên cả thế giới đã phá bỏ tình cảm của chúng ta


Sao bảo tình yêu đích thực là hạnh phúc?
Sao bảo tình yêu là văn hóa cao cấp nhất?
Mà sao chúng ta lại bị đau khổ vì tình yêu?
Chúng ta bị bất hạnh khi cố gắng ở bên nhau?

Có lẽ là em đã sai?
Có khi nào anh không phải là bóng hình đích thực trong trái tim em
Nhưng sao các bài trắc nghiệm đều nói
Anh là tình yêu đích thực của cuộc đời em?

Tình yêu đích thực của em giờ đang ở đâu?
Sao anh lại rời bỏ em?
Em đang tìm anh mòn mỏi tim gan
Có ai không, làm ơn giúp đỡ!




                                        Tác giả: Phạm Thị Hợi

Hãy đi tìm tình yêu đích thực

Với người con gái tình yêu là số một
Vì nó là cảm xúc của con tim
Người con gái vốn sống bằng tình cảm
Mất đi người yêu, cuộc sống có ý nghĩa gì?

Là người đàn ông đàng hoàng tử tế
Cần có trách nhiệm với người con gái mình yêu thương
Cần là chỗ dựa vững chắc cho tâm hồn người con gái
Và là mái nhà che trở đầy yêu thương



Là người đàn ông cần biết thứ cách yêu thương
Để người con gái trong lòng mình cảm thấy hạnh phúc
Hạnh phúc đối với người con gái đôi khi rất giản dị
Đó là chỉ cần được ở bên người đàn ông mình thật sự yêu thương

Cuộc sống có xoay vần điên đảo
Thì cuộc đời người con gái cần nhất vẫn là tình yêu
Là người đàn ông đàng hoàng tử tế nên nhớ
Đừng bao giờ bỏ rơi người con gái mình thật sự yêu thương vì bất cứ lý do gì

Dù đã có chuyện gì, nếu còn yêu thương xin hãy quay trở lại
Vì tình yêu là thứ duy nhất ở trên đời
Không có tình yêu đã chết, mà chỉ có người đã chết nên không thể yêu thương
Dù tình bạn có thể thay thế tình yêu, nhưng tình yêu mới là món quà tuyệt vời của tạo hóa

Hãy học cách yêu thương
Để cả hai cùng hạnh phúc
Hãy học cách níu giữ
Để hạnh phúc bền lâu

Vì tình yêu đem đến hạnh phúc nhất
Nhưng cũng là bất hạnh lớn nhất của đời người
Nếu không biết yêu thương và trân trọng
Tình yêu sẽ chỉ còn là lỗi đau

Khi mất đi tình yêu đích thực
Đến mạng sống của mình người ta cũng không tha thiết gì
Thì còn điều gì trên thế giới có ý nghĩa?
Cho nên người ta có cả một cuộc đời đáng chán

Tình yêu là đáy gốc trong tâm hồn
Dù thế nào, chúng ta vẫn sẽ yêu thương, trân trọng và bảo vệ tình yêu
Sống để yêu, chết cũng chỉ vì yêu
Yêu thương là quan trọng nhất hãy đi tìm tình yêu đích thực trong trái tim mình.




                                             Tác giả: Phạm Thị \Hợi